cover photoSlide 1

Giấc ngủ ảnh hưởng đến sự phát triển khả năng nhận thức và ngôn ngữ của trẻ sơ sinh như thế nào?

Một nghiên cứu đã tìm thấy sự khác biệt giữa trẻ em thường xuyên ngủ nhiều hơn 12 giờ một ngày và những trẻ không ngủ đủ. Trẻ sơ sinh ngủ ít hơn có thể có kỹ năng nhận thức và ngôn ngữ thấp hơn ở tuổi thứ hai, vì vậy cần được can thiệp sớm để giảm các yếu tố nguy cơ có thể giúp tránh các vấn đề nghiêm trọng về hành vi, nhận thức và cảm xúc, theo nghiên cứu mới đây của Đại học Alberta.

Giấc ngủ ảnh hưởng thế nào đến trẻ

Một nghiên cứu đôi được thực hiện bởi Piush Mandhane, giáo sư Nhi khoa thuộc khoa Y và Nha khoa của trường đại học Alberta, xem xét về tác động của thời gian ngủ và ảnh hưởng của chứng rối loạn hơi thở khi ngủ (SDB) đến sự nhận thức và ngôn ngữ của trẻ trong hai năm đầu đời, và xác định sự khác biệt bốn loại rối loạn hơi thở khi ngủ xảy ra ở trẻ sơ sinh cùng với các yếu tố nguy cơ liên quan đến mỗi loại.

“Thời gian ngủ ngắn và các triệu chứng của SDB từ ngáy ngủ đến ngưng thở khi ngủ có liên quan đến nhiều vấn đề về sức khỏe, học tập và hành vi ở trẻ em”- Theo Mandhane, trưởng nhóm nghiên cứu CHILD cho biết.

Tầm quan trọng của giấc ngủ


Trong nghiên cứu đầu tiên, CHILD nhận thấy rằng trẻ sơ sinh thường xuyên ngủ ít hơn 12 giờ trong bất kỳ khoảng thời gian 24 giờ nào có phát triển nhận thức và ngôn ngữ kém hơn ở hai năm đầu đời so với trẻ được ngủ nhiều hơn. Họ cũng phát hiện ra rằng giấc ngủ ban đêm có ảnh hưởng lớn hơn đến phát triển nhận thức và ngôn ngữ so với giấc ngủ ban ngày, và giấc ngủ ngắn ban đêm liên quan đến việc giảm 1 trên 10 điểm trong thang điểm phát triển nhận thức bằng cách sử dụng một bài kiểm tra đã được tiêu chuẩn hóa về sự phát triển tinh thần và vận động.

Tầm quan trọng giấc ngủ đối với trẻ

“Một điểm trong thang điểm 10 đại diện cho độ chênh lệch gần như hoàn toàn trên thang đo nhận thức. Đó là một sự khác biệt đáng kể.”- Ông Mandhane giải thích.

Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện ra rằng trẻ những có SDB kéo dài có điểm số ngôn ngữ thấp hơn, nhưng không có sự khác biệt về phát triển nhận thức so với những trẻ không có SDB.

Theo Lisa Smithson, nghiên cứu sinh sau Tiến sĩ của Đại học Alberta, và cũng là tác giả đầu tiên của nghiên cứu giải thích cho điều này:”Giả thuyết cho rằng sự nhận thức về ngôn ngữ nhạy cảm với sự rối loạn giấc ngủ hơn là sự phát triển nhận thức. Ngoài ra, mối liên hệ giữa SDB và sự trì hoãn về ngôn ngữ ở trẻ có thể là kết quả của việc trẻ bị nhiễm trùng ở mũi và tai, có xu hướng làm giảm thính lực và lời nói”.

Các yếu tố nguy cơ


Trong nghiên cứu thứ hai, nhóm của Mandhane đã phân tích dữ liệu từ một tập hợp gồm 770 trẻ em tham gia vào nghiên cứu CHILD. Theo đó, phụ huynh hoàn thành bảng câu hỏi về các mô hình giấc ngủ của trẻ và các triệu chứng SDB, trả lời các câu hỏi về nơi giữ trẻ/ địa điểm xa nhà, các triệu chứng của viêm mũi và cách điều trị, triệu chứng của trào ngược acid và cách điều trị, và về việc sử dụng corticosteroid dạng hít. Khi được một tuổi, các em sẽ trải qua một bài kiểm tra giấc ngủ chuyên biệt, cũng như một kiểm tra trên da để xác định sự nhạy cảm dị ứng.

Các nhà nghiên cứu đã xác định bốn mô hình SDB từ sơ sinh đến hai tuổi bao gồm: không có SDB; SDB khởi phát sớm với các triệu chứng rõ rệt lúc 9 tháng tuổi; SDB khởi phát muộn có các triệu chứng rõ rệt lúc 18 tháng tuổi; và SDB liên tục với các triệu chứng từ 3 đến 24 tháng tuổi.

“Chúng tôi nhận thấy rằng trẻ sơ sinh sử dụng thuốc cho chứng trào ngược acid có nhiều khả năng khởi phát SDB sớm, trong khi trẻ tiếp xúc với khói thuốc hoặc chó ở trong nhà có nhiều khả năng phát triển SDB muộn hơn. Trẻ em có nguy cơ bị dị ứng hoặc cha mẹ đã ly dị có nhiều khả năng có SDB dai dẳng hơn”- Theo Mandhane.

Ông cho biết những phát hiện trên cho thấy được tầm quan trọng của giấc ngủ đầy đủ vào ban đêm và chứng minh rằng các vấn đề về nhận thức và ngôn ngữ có thể xảy ra ở trẻ em khi giấc ngủ bị gián đoạn. Ông lưu ý các bậc cha mẹ có con thường xuyên ngủ ngáy hoặc bị chảy nước mũi liên tục nên đưa con đi khám để tham khảo ý kiến của bác sĩ.
Gửi câu hỏi